Thứ Hai, 11 tháng 2, 2008
HOA SEN ĐẠI VIỆT-2
HOA SEN ĐẠI VIỆT-2
(Viết tặng Thanh Trúc )
***
Trên đỉnh Yên Tử, gió núi lao xao trò chuyện với Lão Tùng hàng trăm tuổi những câu chuyện về thế gian.
Trên trời, mây trắng lượn bay nhè nhẹ, trăng tròn chĩnh sáng rạng muôn nẻo của núi rừng hùng vỹ.
Đêm thu thanh mát, thoang thoảng hương của các loài cỏ hoa trên núi lẫn với mùi thơm nhẹ từ bếp than hồng đặt trên chiếc chõng tre ngoài sân.
Ông lão vận áo xám tro rộng thùng thình, tóc búi cao, cài trâm bằng trúc, tuổi gần tám mươi nhưng trông quắc thước chẳng khác gì tiên ông.
Một tay vuốt nhẹ chòm râu dài trắng tinh như cước, tay kia phe phẩy chiếc quạt làm bằng lá mo cau, ông lão cất giọng hiền từ:
-Đồ nhi! Con lại ngồi thưởng trà với thầy đi!
Thanh niên đang chắp tay đứng cạnh bên ông lão chẳng ai khác ngoài Trần Thường Nhân. Nghe ông lão nói vậy thì hắn khom người, nhỏ giọng:
- Bạch thầy! Con xin phép được đứng để hầu trà cho thầy ạ!
-Để có buổi thưởng trà này, con đã phải bỏ công hai ngày. Hãy cứ xem như con là chủ, thầy là khách. Con mời thầy cùng con thưởng thức trà này sẽ hợp lý lẽ hơn. Nào...Ngồi cùng thầy đi!
-Vâng! Con xin hầu tiếp thầy ạ!
Trần Thường Nhân nói rồi chậm ngồi trên chõng tre đối diện với ông lão, tay run run châm nước từ ấm đất ra cái chén nhỏ chỉ bằng mắt trâu rồi đặt ấm lên bếp, hai tay nâng chén nước trà, run giọng:
-Con mời thầy ạ!
Nhìn chén nước trà tỏa làn khói trắng mỏng manh nhưng sóng sánh dưới ánh trăng. Ông lão chép miệng rồi từ tốn:
- Tâm của đồ nhi vẫn chưa bình lặng, làm sao thầy có thể dùng chén trà này được? Hãy đặt xuống đi nào!
Trần Thường Nhân đặt chén nước trà xuống chõng, khoanh chân, khép mắt.
Được một lát thì nghe ông lão hỏi:
-Đồ nhi nghe gì không?
-Con nghe Lão Tùng trò chuyện với gió.
-Lão Tùng nói gì thế?
- Nói chuyện về thế gian. Nói về thầy, về mẹ và cả những người anh em.
-Có nói về con không?
- Con chưa nghe được ạ! Dạ...Có rồi! lão Tùng nói cha con phụng lệnh vua sang chầu Vua Nguyên, nhưng nhân cơ hội đó lại quy hàng Nguyên Triều, sau “rước voi về dày mã tổ”...
- Lão Tùng chỉ nói với con vậy thôi sao?
- Còn nữa! Lão Tùng nói mẹ con sống trên đất Tống, làm một thường dân đói khổ để đêm đêm kể con nghe chuyện về luỹ tre đầu xóm, cây đa, giếng nước...Mẹ con đêm nào cũng khóc, mẹ muốn con thay mẹ trở về đất Nam để chuộc tội cho người...
-Còn gì nữa không?
- Lão Tùng khuyên con hãy bình tâm lại.
-Vậy con đã bình tâm chưa?
-Qua hai ngày làm trà hoa sen để kính thầy. Tâm của con đã bình lặng rồi ạ.
-Con ngửi được mùi vị gì không?
- Mùi đất mẹ, mùi khói, mùi của cỏ cây thoảng với hương sen...
-Mở mắt ra đi nào!
-Vâng ạ!
- Con hãy tự rót chà cho con đi!
-Vâng!
Nước trà trên tay không còn sóng sánh, hương vị thanh mát của sen thoảng trong không gian, quyện vào cả đầu lưỡi làm Thường Nhân cảm thấy lòng nhẹ nhỏm.
Ông lão buông lời:
-Trong chuôi kiếm Thuận Thiên có chứa bản kế hoạch tấn công của Nguyên Mông. Hà... Đại Việt chúng ta sắp phải đương đầu với cơn bão lớn...
Ông lão ngưng nói, tay nâng chén trà ngát hương sen. Nước trà không chút gợn sóng dù là rất nhỏ. Đặt chén nước trà xuống chõng rồi ông lão phe phẩy quạt, nói tiếp:
- Để dồn hết sức mạnh cho cuộc tiến công xâm lược Đại Việt lần ba này, Hốt Tất Liệt đã bỏ kế hoạch vượt biển tấn công xứ Phù Tang, huy động năm mươi vạn quân, chia làm ba đạo tiến vào nước Nam ta từ ba hướng. Tổng chỉ huy toàn quân Mông vẫn là tên Thoát Hoan, bên cạnh tên cáo già này còn có rất nhiều đại tướng giỏi của quân Mông là Ô Mã Nhi, Phàn Tiếp, Tích Lệ Cơ, Trương Văn Hổ và cả tên tướng mà con đang tiếp cận đấy.
-Là Áo Lỗ Xích ạ?
-Đúng thế! Theo kế hoạch thì hắn sẽ dẫn quân từ Vân Nam men theo sông Hồng tiến vào nước ta.
-Bạch thầy! Con nghĩ kế hoạch tấn công của quân giặc vẫn có thể thay đổi đấy ạ.
-Sẽ rất khó! - Ông lão nhấp ngụm trà rồi tiếp - Kế hoạch này chúng đã chuẩn bị từ lâu và rất kỹ. Thời gian tấn công là cuối đông năm nay.
-Vậy chỉ còn khoảng bốn tháng nữa thôi ư?
-Ừm, Phạm An đã thay thầy chuyển bản danh sách này cho Quốc Tuấn rồi.
-Vâng ạ!
-Con đã không phụ sự kỳ vọng của thầy! Con làm tốt lắm, nhưng cũng vì việc này mà mấy hôm nay tinh thần của con suy sụp. Vì vậy, thầy muốn tâm của con bình lặng trước.
-Vâng! Con đã hiểu rồi ạ. Bạch thầy! Thầy có thể cho con biết thêm về Mật binh thứ hai trước đây không ạ.
-Ừm...Cũng được!
Ông Lão gật đầu tay thả quạt, cầm lên thanh kiếm mà Trần Thường Nhân đã đem về từ Trung Nguyên.
Tay rút nhẹ thanh kiếm ra khỏi vỏ một tấc làm bản kiếm phát tia sáng lạnh lẽo. Ông già chau mày rồi đóng kiếm lại, giọng ngậm ngùi:
-Kiếm này...Thầy đã trao cho con trai của thầy cách đây đúng ba mươi tám năm. Khi đó, nó bang tuổi con bây giờ. Nó là con trai độc nhất của Thầy nên thầy đặt kỳ vọng vào nó rất nhiều. Chỉ không ngờ...Thuận Thiên Kiếm của thầy sau này lại do một kẻ phản nghịch sử dụng. Kẻ ấy chính là người mà con đã trừng trị đấy!
- Bạch thầy! Con không biết thầy lại có một người con. Kẻ đã hạ sát con của thầy, đoạt đi báu kiếm Thuận Thiên có phải chính là Lê Thần Chiêu không ạ?
-Không phải!
-Vậy...
Chén trà trong tay của Trần Thường Nhân run nhẹ khi nghĩ tới câu nói nửa chừng trước khi chết của Lê Thần Chiêu. Vì vậy, hắn ngưng bặt.
Ông lão nhướng đôi mắt nhìn hắn, từ trong khoé mắt ông lão đột nhiên lăn ra hai giọt lệ, giọng ông trầm xuống:
- Đứa con trai của thầy chính là mật binh đứng hàng thứ hai của Đại Việt.
Toàn thân run bắn. Trần Thường Nhân trợn mắt, buông rơi chén trà, miệng mấp máy:
-Thầy...Thầy...
Ông Lão thở dài, mắt nhìn xa xăm, giọng thoảng như gió:
- Cách đây bẩy năm, vào hồi tháng giêng năm Tân tỵ. Trần Di Ái phụng lệnh Chúa Thượng dẫn theo Lê Mục, Lê Tuân những kẻ có tài sang chầu Vua Nguyên. Nhưng rồi cả phái bộ này đều sợ thế của Nguyên Triều mà ngầm đem theo gia quyến để phản lại dân và nước, cúi đầu trước kẻ thù để nhận chức tước và bổng lộc. Trần Di Ái được Vua Nguyên phong là An Nam Quốc Vương rồi cho một ngàn quân sĩ hộ tống trở về nước để truất phế Vua Trần Nhân Tông nhưng rồi bị Vua bắt nhốt và trừng trị đích đáng. Tiếc thay, trước đó không lâu, Lê Thần Chiêu đang là Mật binh của Đại Việt, nhờ tài năng xuất chúng mà có chức phận cao trong Nguyên triều. Thầy cứ nghĩ rằng, đã tạo nên một Mật binh giỏi nhất, có vỏ bọc chắc chắn nhất trong hàng ngũ kẻ địch. Chẳng ngờ, Lê Thần Chiêu lại hoang mang, dao động rồi tham bả vinh nên nghe theo lời cám dỗ của chú ruột nó là Lê Mục mà phản lại quê cha đất tổ. Nó đã bày kế giết hại đồng đội khiến bảy mật binh ưu tú, trong đó có đại sư huynh của nó là Trần Lâm đều bị lộ mà chết chẳng toàn thây.
Ông lão dứt lời, tay nâng chén trà nhấm một ngụm rồi nhìn Trần Thường Nhân:
-Trần Di Ái là cha của con. Lê Mục là em trai của thầy, còn Lê Thần Chiêu...
-Thầy ơi!...
Trần Thường Nhân khép mắt để giọt lệ lăn dài xuống má. Chàng không thể thoát lời thêm được. Bên tai, thoảng nghe giọng của Lão Tùng Cư Sỹ:
-Con trai của thầy, Lê Thần Chiêu đã gục ngã rồi. Trong thử thách cam go, không phải ai cũng đủ khả năng và bản lĩnh để vượt qua. Chỉ một lúc giao động, hoang mang, mất đi niềm tin của bản thân thì sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.
-Vâng! Con xin khắc cốt ghi tâm những lời thầy dạy!
-Ừm! Con là học trò cuối cùng của thầy, là Mật binh thứ chín. Với con, thầy không mong gì hơn ngoài việc con luôn mang theo hương vị của Hoa Sen đất Việt, tuy sống trong bùn lầy nhưng vẫn ngàn ngạt hương thơm. Hãy đi đi con! Hãy làm tốt nhiệm vụ...Hãy tìm ra bản danh sách ghi tên kẻ thù đang ẩn mặt trong hàng ngũ quân binh Đại Việt. Đối thủ của con là bọn chúng đấy!
***
Hai ngày sau.
Tại dãi biên thuỳ ngăn cách giữa hai đất nước. Kỵ sỹ kéo mạnh cương ngựa khiến Thần Phong Mã dựng chân trước, hí vang vọng cả khoảng rừng cô lạnh.
Kỵ sỹ ấy là Trần Thường Nhân.
Chàng bước chân lên phiến đá cao, mắt nhìn về phía nam. Miệng lẩm nhẩm:
-Trời thu mây trắng vờn bay, lá đỏ một màu khắp núi...những chiếc lá cứ muốn bay mãi mà không chịu đáp xuống đất. Nó bay về hướng nam...Mẹ ơi! Đại sư huynh...Trần Lâm thúc thúc...Phải chăng linh hồn của mẹ cùng thúc thúc đang theo những chiếc lá vàng kia? Thường Nhân đã quay lại nơi đây rồi! Đi thêm mươi bước chân nữa, sẽ không còn là Trần Thường Nhân mà là A Khoát Đài...Là A Khoát Đài, một chiến binh người Mông Cổ.
Trần Thường Nhân khép mắt hít hà gió núi trời nam. Thâm tâm bình lặng hơn bao giờ hết!
Nhiệm vụ đoạt bản kế hoạch mật, trừng trị kẻ phản bội tổ quốc, thâu hồi Thuận Thiên Kiếm đã hoàn thành. Tuy nhiên, chàng đã mất đi rất nhiều. Khi ở đất khách thì chàng là kẻ thù nguy hiểm cần phải loại trừ, khi về đất Nam thì chàng là con trai của kẻ phản bội tổ quốc. Dù ở đâu, chàng cũng đều là kẻ cô đơn cả. Cô đơn khi phải sống trong bầy lang sói ở đất Tống. Cô đơn khi trở về mà không thể dời khỏi núi Yên Tử để một lần bước chân tới xóm làng, ngã lưng dưới gốc đa, hay múc nước dưới giếng làng thoả cơn khát. Những tội danh mà chàng phải gánh chịu tưởng đã quật ngã chàng rồi. Mười chín tuổi đã có ba năm làm nhiệm vụ trong lòng địch, để rồi mỗi ngày thức dậy lại đếm một ngày lẩm nhẩm “Ta còn sống”. Ba năm với bao hiểm nguy, vượt qua bao nhiêu cạm bẫy và chỉ một cạm bẫy tình do Lê Thần Chiêu giăng ra đã làm chàng suy sụp tinh thần khiến nhiệm vụ trong lòng địch bị lung lay mạnh.
Cũng may chàng có người mẹ từng là ái thiếp của Trần Di Ái nhưng bà thà làm người hàng ngày cuốc đất nhặt rau, chịu cảnh đói rét, ngậm nỗi hờn vong quốc để ngày đêm dạy chàng thành người con trung hiếu của Đại Việt.
Cũng may chàng còn có người thầy Lão Tùng Cư Sỹ đã kỳ công ba năm dạy chàng chữ “Nhẫn” để tạo nên một Mật binh mạnh nhất trong chín Mật binh của Đại Việt. Dạy chàng biết cách chấp nhận hi sinh tình riêng vì nhiệm vụ lớn.
Cũng may có Phạm An, người luôn an ủi động viên chàng đúng lúc, chăm chút cho chàng từng giấc ngủ như một người bác hiền từ, độ lượng.
Cũng may tại nơi đây, trên phiến đá này, vào mỗi mùa thu, chàng lại như nhìn thấy hình ảnh của Mẹ cùng Đại sư huynh Trần Lâm đang nhìn chàng, mỉm cười khích lệ.
Chàng là chiến binh thầm lặng. Là Mật binh số chín của đội quân ma. Chàng là con dân của Đại Việt!
Nhảy khỏi phiến đá, bẩy hòn đá nhỏ dưới chân phiến đá rồi lôi ra một hộp gỗ.
Một lát sau, từ dưới chân phiến đá nhảy lên một chiến binh Mông Cổ, vận áo lông thú hở ngực, tóc tết thành hai bím dài, tai đeo vòng bạc tròn to, đầu chít khăn lông cừu trắng, hông dắt dao cong, vai đeo cung tên đằng đằng sát khí.
Trần Thường Nhân đã không còn nữa mà trên phiến đá chỉ có A Khoát Đài.
Tung mình nhảy lên lưng con tuấn mã. A Khoát Đài vung roi, thét ngựa lao vụt qua đất Tống. Nhiệm vụ mới của chàng lần này là lấy cắp bản danh sách ghi tên những Mật binh trong tay Áo Lỗ Xích để tìm ra kẻ thù đang ẩn náu trên đất Việt để làm nhiệm vụ như chàng đang làm.
Ngựa phi nhanh nhưng A Khoát Đài vẫn như ngửi được hương thoang thoảng của hoa sen, vẫn như nghe tiếng Lão Tùng Cổ Thụ trò chuyện với chàng. Và vẳng đâu đó tiếng nói của Phạm An, người luôn ở cạnh bên Thầy: “Tuy mọc trong bùn nhưng sen vẫn ngát hương. Thường Nhân, cháu là Hoa Sen của nước Nam...”
Ngày 26/11/07
Hoa Vũ

HOA SEN ĐẠI VIỆT -1
Bình minh ló dạng, dương quang lướt đi nhanh trên triền núi, điểm ánh sáng lên các giọt sương còn bám trên lá cây biến chúng thành những viên ngọc sáng lóng lánh.
Người già tuổi độ sáu mươi, mái tóc pha sương búi cao như đạo sỹ. Ông ta vận áo nâu sòng, lưng gù như cõng cái mai rùa to tướng. Đôi mắt đầy những vết nhăn, chăm chú theo dõi nam nhân trẻ làm việc.
Nam nhân trẻ hình như đang ở trạng thái kích động nên mấy ngón tay xoắn lại, lướt nhanh trên cây chè làm búp chè tung lên, rơi vãi đầy trên ngọn.
-Tại sao? Tại sao? Tại sao???
Mỗi một tiếng “Tại sao” thoát ra từ miệng nam nhân trẻ thì liên tiếp những búp chè nát nhừ dưới ngón tay của hắn. Hắn càng hỏi, lại càng kích động hơn làm người già giật mình kêu lên:
-Khoát Đài! Khoát Đài...Ngừng lại đi nào!
Hắn không nghe người già gọi nên chẳng dừng tay. Hắn đang chìm vào quá khứ chỉ cách đây vài ngày.
Nơi đó rất xa ...
*****
Núi Thái Hoa nằm mé tây Điền Trì Hồ.
Nắng xế chiều buông, mây trùm ráng phủ. Núi cao, ngọn vén mây ngàn, sắc trời vàng úa nhuộm khắp mặt hồ.
Chiều u ám.
Phía dưới chân núi, toán người áo vàng vây kín một mình hắn, đủ loại khí giới vung lên kèm theo tiếng quát tháo:
-Vây chặt tên cuồng đồ không để hắn thoát. Bày thiên la địa võng!!
Hắn xoắn mình thành nhân ảnh, kiếm quang bạt gió, cuốn ào ào thổi dạt đám người áo vàng.
Từ trong đám người bao vây, một nhân ảnh màu xanh phóng vụt lên núi cao vạn trượng.
Nhìn thấy kẻ áo xanh thoát đi. Hắn gầm lớn, tiếng gầm chất chứa sát khí cực độ:
-Giết! Giết!!!
Những người áo vàng thi nhau đổ xuống.
Hiện trường dưới chân núi chỉ còn lại những xác người không nguyên vẹn. Trông xa như những chiếc lá vàng bị gió cuốn rơi rải rác dưới đất ven hồ.
Không còn ai cản đường hắn nữa. Hắn phóng vụt lên núi.
Hắn nào biết đâu. Khoảng nửa canh giờ sau, lại có người xuất hiện giữa cuộc trường toàn xác người la liệt ấy.
Mặt trời dần khuất sau núi, chỉ để lại vài tia sáng vàng vọt, le lói trên nền trời cao.
Cô gái địu đứa bé nơi ngực, gò cương ngựa ngay người áo vàng sống sót duy nhất cạnh mé nước. Người đó thấy nàng thì thoát giọng yếu ớt:
-Hắn...Hắn đã đuổi theo Chủ nhân lên núi...
Người áo vàng nói tới đây thì gục xuống, đứt hơi!
-Cha...Nữ nhi là con bất hiếu!
Nữ nhân nấc lên một cái rồi nhún mình rời khỏi lưng ngựa, trổ thuật khinh công phóng vút lên núi.
****
Trăng mười bốn như cái mâm đồng nhô khỏi đỉnh núi, rọi sáng mọi cảnh vật trên đó.
Hai người đàn ông một trẻ, một già đối diện nhau. Người già y phục rách nát, xơ xác, tóc hoa râm xổ tung, rối nùi, ánh mắt lạc thần nhìn mũi kiếm của thanh niên trẻ gần chạm trán mình mà run giọng:
-A Khoát Đài, ngươi là kẻ mặt người dạ thú. Ta đã nhìn nhầm ngươi, con gái ta cũng nhìn nhầm ngươi.
Hắn mím môi, ánh mắt dữ tợn chiếu thẳng vào tam tinh của người già, mũi kiếm không hề rung động. Giọng thoát ra lạnh lùng:
- Nhưng ta thì không nhìn nhầm ông. Mỹ Kiếm Vương Lê Thần Chiêu.
- Tại sao...Tại sao ngươi lại muốn lấy mạng ta?
- Hơn hai mươi năm trước. Đại việt đã đào tạo được tám mật binh làm nhiệm vụ trong lòng địch. Ông là mật binh đứng hàng thứ hai của Đại Việt.
Lời nói của hắn làm Lê Thần Chiêu kinh ngạc:
-Ngươi...Ngươi biết gì về mật binh Đại Việt?
- Ông không cần biết. Bản kế hoạch mật đâu?
-Ngươi...Ngươi muốn lấy bản kế hoạch mật ư? Ngươi đừng mơ tưởng!
- Hừ, đây là cơ hội của ông đấy!
-A Khoát Đài. Ngươi dám giết ta sao? Giết ta, ngươi sẽ không có được bản kế hoạch ấy…
A Khoát Đài cười nhạt, mắt nhìn kiếm trên tay người già rồi lạnh lùng:
- Ta còn có nhiệm vụ thâu thanh báu kiếm Thuận Thiên trên tay ông.
Thanh niên nói rồi định đâm kiếm tới, thế nhưng có tiếng hét lớn phía sau lưng:
- Ngươi dừng tay!
Mũi kiếm rung động nhẹ. Người già nhìn về bờ vực thẳm, miệng há ra rồi thoát tiếng kinh hãi:
- Hoàng Lan...Đừng!!!
Thanh niên chậm xoay nửa thân, mắt nhìn nữ nhân đang nhớm chân bên bờ vực thẳm, tay nàng nâng cao đứa trẻ thì mắt mở lớn, run giọn:
- Nàng...nàng ...Con gái của chúng ta...
Nữ nhân nhìn thanh niên, giọng uất nghẹn:
-Ta đã vì chàng mà làm ra nhiều chuyện có lỗi với cha. Vậy mà chàng...
-Lui lại ngay!
Thanh niên gằn giọng quát. Nữ nhân dấn bước, thân sát miệng vực hơn, giọng phẩn hận:
- Ngươi giết cha ta, ta giết con của ngươi rồi tự sát. Ngươi thu kiếm lại mau!
Kiếm trên tay run nhẹ rồi chầm chậm thu về. Thanh niên bước lui hai bước trước người già. Kiếm buông thỏng...
Đôi mắt người già vụt sáng quắc khi thấy hắn xoay lưng lại. Thế rồi toàn thân vút bổng lên cao, Thuận Thiên Kiếm trên tay vạch ngang dọc, loang loáng dưới ánh trăng, trùm phủ kín toàn thân thanh niên dưới đất kèm theo tiếng hét lớn:
-Loài súc sinh...Chết!!!!
Thật không hổ danh là Mỹ Kiếm Vương. Kiếm chiêu của người già như cơn bạo vũ xé rách trời đêm rồi cuộn xuống hình nhân nhỏ nhắn phía dưới, chực phân nhỏ người ấy ra làm trăm ngàn mảnh vụn.
Người thanh niên trước kiếm chiêu kỳ tuyệt kia không mảy may run sợ. Chỉ thấy kiếm trên tay hắn chỉ thẳng lên rồi khuấy động mạnh, kiếm phát hào quang tưởng chọc thủng cả trời cao.
Trên từng không nhìn xuống. Người già nhận thấy thế kiếm của A Khoát Đài hệt như thân cây Tùng đứng vững trên đỉnh núi với nhiều cành vươn cao khuấy động thì kinh mang.
Một loạt tiếng va chạm mạnh, hoa lửa bắn xạ tứ tán, tiếp đến là tiếng gào tắc nghẽn rồi một thân người rơi phịch xuống đất.
Người già bị kiếm của thanh niên đánh bại. Ông ta chồm dậy, trợn mắt nhìn A Khoát Đài, miệng mấp máy:
-Lão Tùng Kiếm Pháp! Ngươi...ngươi...Sao có thể học được kiếm pháp này chứ? Chẳng lẽ...
-Ông biết kiếm pháp này ư?
-Ông ta đã muốn ngươi giết ta sao?
-Là nhiệm vụ của ta!
-Ngươi sẽ hối hận! Ngươi nhất định sẽ hối hận...Ông ta chính là...
Người già chưa hết câu thì mắt hoa lên, ánh sáng cuối cùng từ đôi mắt tắt phụp do kiếm của A Khoát Đài đã rung động.
-Cha!!!!
Tiếng của cô gái gào lên thảm thiết khi chứng kiến đường kiếm vô tình của thanh niên quét dọc mặt của cha mình.
Thanh niên hất kiếm lên, tay cầm cái khăn trắng nhỏ miết nhẹ trên kiếm rồi đóng kiếm vào vỏ.
Người già vẫn ở tư thế quỳ gối, từ trán xuống cằm hiện lên vết chỉ đỏ. Vết đỏ lan rộng dần...
Một cơn gió nhẹ thổi qua làm người già đổ sấp..
-Tên mặt người dạ thú kia! - Cô gái gào lớn - Ta hận ngươi! Ta hận ngươi!
“Oa...oa...”
Đứa bé trên tay cô gái vụt khóc thét làm thanh niên bừng tĩnh, phóng vụt tới cô gái. Nhưng rồi đứa bé đã bị mẹ nó tung ra khoảng không...
-Đừng!!!
Thanh niên đưa tay chụp hụt đứa bé. Vừa đáp chân xuống mỏm đá ngay mỏm núi thì thêm thân hình khác quăng ra ngoài khoảng không...
-Hoàng Lan tỷ...
Thanh niên chụp được cánh tay cô gái níu lại, nhưng mũi kiếm trên tay cô gái tên Hoàng Lan đã đâm trúng ngực hắn, cùng tiếng hét:
-Ngươi chết!!!
Thanh niên cảm thấy mắt tối sầm, cánh tay đang nắm tay cô gái cũng nhói đau mạnh để rồi năm ngón tay buông lơi.
Cô gái đã đâm kiếm vào tay của hắn để thân mình rơi xuống núi.
*****
-Tại sao? Tại sao vậy?
Đầu óc hắn quay cuồng, những cánh chè trước mắt hắn chuyển màu đỏ như máu. Hắn gào lên, bứt tung những cánh chè rồi quay phắt lại, bước chậm tới người già lưng gù, hai mắt hắn đỏ vằn như loài thú hoang, giọng gằn từng tiếng:
- Sư phụ...Sao sư phụ không cho ta gặp người. Ta chỉ muốn hỏi người một câu thôi mà.
-Dừng lại đi! - Người già lạnh lùng - Trần Thường Nhân, nếu cậu muốn thì có thể trở lại đất Tống ngay bây giờ.
Lời nói của người già làm hắn sững lại. Hai giọt lệ lăn chậm xuống má.
-Phải rồi! Ta không phải A Khoát Đài, không là người Mông Cổ, không phải người Tống. Ta là Trần Thường Nhân, mẹ của ta là con dân Đại Việt...Mẹ...Mẹ ơi!!!
Hắn khép mắt lại, bên tai còn nghe văng vẳng tiếng nói đứt quãng của người mẹ khi bà hấp hối: “ Cha con...Trần Di Ái là chú họ của Vua nhưng lại có tội với non sông...Con hãy thay cha con chuộc tội...Hãy ...hãy vì thù nhà nợ nước...Cho dù làm ma...cũng phải làm ma của nước Nam...Con nhất định phải tìm đường về Đại Việt...”
Một bàn tay to mà mềm mại vỗ nhẹ vào vai hắn, giọng nói trầm bên tai:
- A Khoát Đài à...Hái chè không phải như vậy đâu.
Hắn mở mắt, quay nhìn người già, giọng không vui:
- An bá bá đừng gọi cháu là Khoát Đài. Cháu là Thường Nhân!
-Phải rồi! Cháu là Trần Thường Nhân, Khoát Đài là con cháu người Mông Cổ.
-Vâng!
-Chè mà cháu cần hái phải là thứ chè búp, một tôm hai lá đấy!
-Vâng! Cháu biết ạ.
-Nhìn cháu phá nát lá chè như thế, ai chẳng biết tâm trạng của cháu đang như thế nào mà. Sư phụ của cháu...
-Là Thầy ạ...
-Ừm! - Người già tên Phạm An cười nhẹ - Là sư phụ hay là thầy cũng vậy thôi mà. Thầy của cháu chưa muốn gặp cháu là có lý do của người. Cháu cứ làm việc đi nhé!
-Vâng! Cháu sẽ pha cho thầy ấm chè sen.
- Phải làm bằng tâm trạng thanh bình mới được đó! - Phạm An cười hiền từ - Ta biết tâm của cháu đang xao động. Muốn không để búp gãy, lá non dập thì cần phải nhẹ nhàng và chính xác hơn nữa. Ngắt nhẹ hơn đi nào!!
****
Chiều buông.
Mặt trời to như mâm, đỏ như hòn than đang từ từ chìm xuống núi.
Gió thổi nhẹ từng cơn mang theo hơi lạnh lẫn với mùi hương dịu của hoa sen.
Phạm An cầm sào chống xuống nước, đẩy con thuyền nhẹ len lõi giữa cơ man những bông sen hồng đỏ và lớp lớp cánh sen xanh chen chúc nhau.
Thuyền dừng.
Trần Thường Nhân quỳ gối, lom khom, tay run rẩy mở một cánh úp của búp sen mãi mà không được. Búp sen màu hồng đỏ có chúm xanh nhọn trên đầu, chẳng hiểu sao lại cứ nhỏ dần rồi trở thành màu đen lạnh lẽo trong mắt hắn. Cuống sen, búp sen đã biến thành một mũi tên nhọn làm mồ hôi trên trán của hắn lại tươm ra mà gió không kịp thổi khô đi. Hắn giật phắt tay lại, đôi mắt trợn trừng trừng...
- Thường Nhân...Thường Nhân à...
Tai hắn lại ù đặc. Mắt nhìn hàng trăm búp sen vươn khỏi thảm lá xanh lại tưởng như giáo mác, cung tên chỉa thẳng lên trời. Tiếng gió thổi qua tai nghe như thiên binh vạn mã đang ầm ầm tiến về Chương Dương quyết chiến quân giặc Nguyên Mông.
Chiến trận mù trời, tên bay như mưa bão, tiếng hô thúc quân của vị tướng trẻ át cả tiếng quân reo hò...
Người ra trận, ngựa tung vó, kiếm loé như chớp giật, còn hắn thì bên quân Nguyên Mông, đầu đội khăn lông trắng, tay cầm dao cong, vai đeo cung tên cưỡi con Thần Phong kèm chủ tướng chạy trước sự truy đuổi của quân Đại Việt.
Thoạt nghe tiếng Cọp gầm phía sau lưng, hắn tung khỏi lưng ngựa để tránh cọp vồ. Trong đoàn quân của Đại việt có một chiến binh kỳ lạ vậy đấy. Không là người, là ngựa, là voi mà là một con cọp đực to lớn chở trên lưng chàng thanh niên nhỏ nhắn. Chàng thanh niên nhìn hắn rồi thét lên:
-Ngươi...Ngươi là Nhị ca !!!
Bất ngờ, hai mũi tên đen từ tay một người trong hàng ngũ quân Đại Việt xé gió lao tới lưng vị tướng trẻ đang ngồi trên Bạch Mã hô quân. Mũi tên xuyên từ lưng qua trước ngực của tướng trẻ khiến vị tướng sững lại. Chàng thanh niên trẻ ngồi trên lưng Cọp thấy vậy thì tung thân lao tới, ôm lấy vị Tướng trẻ, miệng hét lớn:
- Tam ca...Tam ca! Hự!!!
Tiếp Cọp gầm bi thương khi chủ nó bị hai mũi tên khác xuyên qua thân.
Hai người, một là võ tướng trẻ tuổi, một là quân binh nhỏ nhắn, thân thể đều bị hai mũi tên xuyên qua. Họ ôm chặt nhau, xoay vòng rồi ngã xuống đất trước những cánh tay đưa ra đỡ lấy họ.
-Hầu gia trúng tên độc tử thương rồi! Mau cấp báo Thượng tướng quân!!!
-Hầu gia! Hầu gia!!!
Hắn lặng người, mắt trợn to quét về hướng xuất phát bốn mũi tên thì kịp thấy từ trong quân binh Đại Việt có hai kẻ lợi dụng sự hỗn loạn trước mắt mà vỗ ngựa phóng ra qua bên trái, hướng vào cánh rừng gần đó. Hắn nghiến răng rít giọng:
- Mật binh Mông cổ! Ta giết!!!
Đang khi thúc Thần Phong đuổi theo hai kẻ ấy thì ngay đó, tai hắn nghe tiếng thét lớn:
-Giết tên Mông Cổ trả thù cho Hầu gia! Giết!! Giết!!!
Hắn mắt hoa lên khi thấy ngọn Thần Phủ tay một chiến binh chặn đầu bổ xuống.
“chát”
Dao cong đỡ Thần phủ, hất kẻ tấn công bật lui, đôi mắt hắn trợn to, mấp máy:
-Tứ đệ!..Ta...Ta...
-Tên chó săn kia! Trả mạng Tam ca, Ngũ đệ đây!!
Thần phủ múa lên như bão làm Thần Phong kinh hãi hí vang còn hắn thì múa tít dao cong chống trả sự tấn công điên cuồng của nghĩa đệ mình.
Quân binh Đại Việt tràn lên vây kín hắn, tên bắn như mưa làm hắn kinh mang phải thúc Thần Phong xông phá vòng vây mà chạy. Hắn bị trúng ba mũi tên, hai mũi sau lưng, một mũi trước ngực nhưng nhờ nội lực cường mãnh lại có thuốc trị thương thần hiệu nên hắn mới giữ được mạng mình.
Hai tháng sau. Hắn từ nước Tống trở về Đại Việt. Hắn đến quỳ xuống trước mộ Đại ca, Tam đệ, Ngũ đệ mà không nói được gì cả. Miệng hắn mặn đắng vì máu và nước mắt.
Năm thiếu niên tuổi chưa tới mười lăm, cùng kết bái huynh đệ bên bến sông thuở nào, bây giờ chỉ còn hắn và Tứ đệ Nguyễn Bằng Phi, người ở trận chiến Chương Dương đã dùng Thần Phủ quyết lấy mạng hắn.
Bằng Phi trong trận chiến ấy bị tên bắt mù một mắt, cánh tay phải bị chém cụt gần vai trở thành người tàn phế.
Hắn quỳ đó, để rồi cây gậy của Bằng Phi liên tiếp bổ xuống thân hắn cùng tiếng gào bi phẫn:
- Tên súc sinh này, mi đã quên lời thề huynh đệ “cùng sinh tử có nhau, giết giặc báo ơn vua”. Mi bán rẻ lương tâm, làm chó săn cho quân giặc, hại chết Tam ca, Ngũ đệ. Ngươi còn quỳ nơi đây làm gì nữa? Chúng ta không có người anh em như ngươi! Cha ngươi Trần Di Ái tham sống sợ chết, lại muốn đoạt ngôi Vua, chẳng trách gì ngươi có tâm phản nghịch! Cút...Cút ngay đi! Cút về đất Tống...Nhà của ngươi bên đó!!!
-Không! Ta không phải con của Trần Di Ái!..Không phải!!
Hắn vồ những Búp sen rồi vò nát, đoạn ôm lấy đầu gục xuống.
Cả con thuyền dao động. Tiếng Phạm An trầm ấm rót vào tai hắn:
-Tuy mọc trong bùn nhưng sen vẫn ngát hương! Thường Nhân...Thường Nhân...Hãy tĩnh tâm lại đi nào!
Lời Phạm An dứt thì mũi hắn cảm nhận được hương vị của hoa sen. Mùi hương ấy dần dần đưa hắn trở về thực tại. Nhìn những búp sen bị vò nát dưới thuyền, hắn run run nâng nhẹ một búp, miệng lẩm bẩm:
-Xin lỗi! Đại ca, Tam đệ, Ngũ đệ, xin các người hãy hiểu cho Thường Nhân!
Rồi thuyền tiến nhẹ. Ngón tay vốn cứng như sắt thép của hắn từng cử kiếm đoạt mạng không biết bao nhiêu cao thủ, bây giờ đã mềm mại như những lần hắn ngồi lặng lẽ dưới ánh nến thêu chỉ đỏ lên khăn. Những ngón tay khẻ tách búp sen rồi thả vào trong đó những búp chè hái sáng đã được sao khô.
Nhìn kẻ được Nguyên triều phong tặng đệ Nhất Dũng Sỹ Mông Cổ đang khéo léo, tỉ mẫn bỏ chè vào trong búp sen chưa hé mở, Phạm An mỉm cười. Ông cứ chậm đẩy thuyền trong đầm sen để hắn làm việc mà không nói thêm lời nào nữa.
***
Mờ sáng hôm sau. Vẫn hai người với chiếc thuyền con len lỏi giữa đầm Sen.
Phạm An chống thuyền nhẹ nhìn Thường Nhân khéo léo gạt những hạt sương đêm còn đọng lại trên cánh sen vào chiếc bình nhỏ. Tỉ mẫn, kiên trì cho đến khi mặt trời nhô khỏi dãy núi trước mặt thì nước sương trong bình đã được một nửa.
Phạm An gật đầu rồi ra hiệu cho hắn mở búp sen đẹp có chứa chè sao khô trong nó.
Cẩn trọng bỏ chè vào trong bình khác. Hắn quay lại nhìn Phạm An, miệng điểm nụ cười:
-An bá bá, cháu đã làm xong rồi!
- Hãy về núi, chuẩn bị ấm chén cùng bếp than. Thầy của cháu sẽ gặp cháu khi trăng tròn treo cao.
-Vâng ạ!
- Chúng ta về thôi!
***